LANG THANG MIỀN THANH LÃNG...

Ngày tạo 12/03/2020

 -  620 Lượt xem

Tuổi thơ ai nhớ về mưa

Cho tôi hỏi nhỏ bóng trưa đâu rồi (P.Y.N)

Những viên ngọc rơi là tiếng hát từ trời, là tiếng khóc từ người, trong trẻo…

Mưa vẫn thế, nghìn năm nặng hạt, vẫn những màn mưa ấy…

Em có thể định nghĩa mưa theo sự lạnh lùng khách quan. Chúng ta có thể bóc tách đến kiệt cùng để thấu hiểu cấu tạo hóa học hay tính chất vật lý của nó. Chúng ta có thể hiểu hơn nữa để điều khiển những chùm mây mưa đi qua thị trấn. Chúng ta, với sự lớn mạnh của trí tuệ, có thể buộc mưa phục vụ cho cuộc sống của mình.

Nhưng nếu mưa chỉ có thế, vô hồn, lạnh lùng thì làm sao nó khiến em buồn giữa chiều nay mưa về bên ô cửa…

Nhìn mưa, mưa bay bay trên đường, mưa ướt làn tóc rối, mưa ướt mắt mi người. Nỗi nhớ cứ chảy tràn qua trảng cỏ, qua sông, qua đồng lúa chín. Mưa gội rửa thanh tân trên ô cửa bám đầy bụi, mưa đong đầy nơi cùng thẳm của tháng năm một tiếng rơi đều chạm vào nhung nhớ. Nhung nhớ hỡi ơi, nó sóng sánh như mặt nước hồ làm lòng ta chao nghiêng theo chiều gió thổi, theo chiều mưa bay…

Mưa khởi lên lòng ta nỗi đa mang. Chiều kích tâm lý bung lụa những xúc cảm nơi lòng mình. Em có biết? Mưa đã rơi tự bao giờ và lòng ta ướt đẫm.

Cứ nghĩ ta chưa hề cô đơn, cứ nghĩ ta vẫn ổn, cứ nghĩ ta bình lặng đi một mình rồi năm tháng sẽ vui, vì ta chẳng vì ai mà vướng bận, chẳng vì ai mà khóc thầm. Ấy thế mà cơn mưa cứ vô tình cứa vào ký ức, chảy máu, vẽ lên những đường chỉ rối, vẽ lên những đóa hoa nhàu, vẽ lên những trang ta đã yêu nhau một ngày hạ trắng.

Người bỏ ta bên đời hiu quạnh, mưa vẫn nhớ nhung tháng ngày. Mưa chẳng bỏ ta đi bao giờ? Mưa vẫn đến, ồn ào cùng bão nổi, dịu dàng tóc mây, đắm say cùng nắng. Mưa chẳng bao giờ từ khước đôi mắt biếc đã xanh ngời liêu trai, bàn tay ấm đã “nắm thật chặt”, chiếc hôn bất ngờ từ những xốn xang.

Em - đóa cỏ dại đã vào trời phiêu lãng, đã đắm chìm trong mưa. Những cơn mưa nặng hạt cứ làm tươi mới cuộc tình sắp sửa khai sinh.

Có lẽ trong cơn điên loạn, em vẫy vùng đạp đổ giấc mơ xưa. Không sao cả, sẽ có kẻ gầy dựng chân thành từ hoang tàn ngã đổ. Những sắc màu tươi vui sẽ được kí họa điêu luyện vào đời sống và chẳng bao giờ tiêu pha những gam màu hạnh phúc cho nhau.

Lững đững chiều mưa, con trâu tắm nước đi về cùng một thằng con con…

Ta muốn chạy ùa vào tuổi thơ để khóc cười ngạo nghễ, vung vẫy ngọn lau đánh trận, lấm lem với bùn đất quê nhà…

Cứ để mưa như thế, mưa vẫn chảy tràn như thế để anh đón từ vòng tay thơm tho nỗi thương nhớ đã lên đầy…

 

Phạm Yên Nhiên
Gọi 0977 65 66 69