THƯ HẠ

Ngày tạo 26/05/2020

 -  397 Lượt xem

Thư hạ!

Phượng đã thắp lửa, ve đã kêu mùa, mưa đã trút những cơn gội rửa, nắng đã thênh thang trên mái phố, hạ đã kịp sang. Cánh phượng xòe rực rỡ tháng Năm, đốt cháy một vùng kỷ niệm. Những cánh bướm mải miết kiếm tìm trong màu chói đỏ cảm giác ngoan ngủ, khẽ được vỗ về. Phải đợi rất lâu, trong cái nhớ quấn quýt ngày xuân, phượng mới kịp trả lời cho hạ bằng những gì đẹp đẽ nhất, tinh khôi nhất, yêu kiều nhất. Sự từng trải và cả sự can đảm đến lạ thường mới giữ được cho riêng mình một màu mê hoặc đến vậy. Phải yêu đến nhường nào, từng đàn bướm mới rủ nhau về cặp kề đôi cánh, trao gửi và hát lên khúc hát hạnh phúc của đời mình. Gửi vào làn gió rung rinh, lời yêu không bao giờ mất, lại tan thành gió, lại biến thành mây, thành mưa rơi rớt bên đời. Còn mãi, còn mãi…như khúc hát cây đời xanh mãi, hoa đời thắm tươi.

Một anh chàng nọ vì mê hoa mà đến, vì nhớ người mà đợi. Đợi mãi. Cây phượng lớn thêm, tán phượng xanh thêm, hoa phượng rực rỡ gấp nhiều lần. Anh đã già nhưng tình yêu thì vẫn trẻ. Tình yêu tuổi học trò ghi khắc vào thời gian, ủ men thành hoa đỏ, rực rỡ thanh xuân. Chỉ có hạ mới đủ sức giữ cho tuổi trẻ vĩnh hằng dẫu thời gian có cố tình mài mòn tất cả.

Em còn nhớ? Những cánh phượng đã khô trong tập vở. Em còn nhớ? Dòng chữ đã nhòe dưới cơn mưa đầu hạ. Em còn nhớ? Những lần tan trường hò hẹn, đón đưa, những mong ngóng, dỗi hờn con trẻ. Em còn nhớ hay em đã quên?

Nhận được cánh thư giữa ngày nắng gọi, em hồi âm giữa chốn này yêu dấu của đời mình và ngắm nhìn cánh phượng đỏ ươm sắc hạ. Ở đấy, em sẽ nghe tiếng vọng đã từng chôn dấu giờ thành sắc hoa.

Sài Gòn, ngày 26.5.2020

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Phạm Yên Nhiên
Gọi 0977 65 66 69